Cầu Thê 求妻

[Cầu Thê 求 妻] Chương 38

Chương 38

Hạng Quân lúc này vừa nói xong, Kế bảo bối vốn có chút buồn ngủ nhưng “Xẹt” một chút tinh thần liền tỉnh táo. Ông chú quân nhân này rốt cuộc là có ý định quái quái gì đây? Có nhóc ở đây, ông chú kì quái kia đừng hòng được như ý.

“Cha,có người ngoài con ngủ không được.” Kế Niệm Quân kéo ống tay áo Kế Vũ, cũng thèm không liếc mắt hay nhìn Hạng Quân một cái.

Hạng Quân liếc nhìn Kế Niệm Quân, nhóc này rõ ràng là cố ý, hơn nữa Kế Vũ cũng có thể thấy được. Chỉ đơn giản như vậy mà muốn anh ta  ngừng chiến tranh(bỏ cuộc?) , điều đó tuyệt đối không thể.

“Tôi vừa nãy có thể thấy được, cậu nói thật, bị thương ở đâu.” Anh không muốn cùng nhóc thối kia tính toán,anh  khoanh tay dựa vào tường, bình tĩnh nhàn nhã nhìn Kế Vũ. Hạng Quân ý tứ đơn giản, không nói thật, đừng hòng anh chịu đi. Tuy nhiên, anh cũng không dự định rời đi.

KếNiệm Quân vốn còn đang suy nghĩ đối phó với Hạng Quân, nhưng sau khi nghe anh nói câu này , lông mày nho nhỏ của nhóc không nhịn được nhăn thành một khối. Cha bị thương? Là chuyện khi nào? Làm sao vậy?

Tuy rằng, từ đó đến nay nhóc đối với Hạng Quân vốn không có một chút hảo cảm ,bất quá nơi này là Hạng Quân định đoạt ,mà với tình huống hiện tại, trước mặt Hạng Quân vẫn chiếm ưu thế.
Hừ hừ, đây chính là muốn ức hiếp, lão cha đáng thương. (?) (Mình không biết dịch đúng không nữa, nguyên văn là “Hừ hừ, đây chính là muốn ăn xong Lão Ngưu đáng thương” Hihi)
“Cha, người bị thương ở đâu?”
“Không có việc gì đâu, ở chỗ này huấn luyện sao mà không bị thương được.” Lời này nửa câu đầu nói là cho nhóc nghe, một nửa là nói cho Hạng Quân nghe. Bất quá trong lòng Kế Vũ ngược lại là có chút uất ức, bị người ta quan sát được điểm ấy hơn nữa kia người còn là Hạng Quân. Hạng Quân nói ra một câu như vậy, làm cậu có chút ngoài ý muốn.
Hạng Quân làm sao có khả năng không phát hiện, trong mắt anh Kế Vũ là người có trình độ rất cao, nhưng có lẽ đối với một số việc cậu rõ ràng không để ý. Anh dám bảo đảm, ngay cả con trai cậu cũng có thể thấy rõ ràng.
Phần đầu của bài diễn tập kia, Kế Vũ cùng đám người kia không biết chuyện đội viên giả nên vật lộn một hồi. Đối với biết □ Kế Vũ tới nói, hạ thủ lưu tình là khẳng định, nhưng so với hoàn toàn bị ngộp tại cốt lý những đội viên khác tới nói, đó chính là một mực liều mạng quyết tâm công kích. Kế Vũ eo lưng có mấy lần đều bị đòn nghiêm trọng sát đụng tới.
“Khỏe mạnh miệng, vết thương trên người cậu còn nhiều lông trên người kia nữa, tôi cần phải xác định rõ ràng là không?” Hạng Quân khi hướng nhìn về phía trước Vũ, anh biết rõ ràng, nhóc kia sẽ không có cơ hội quở trách.
“Này Hạng Quân, anh ấy có cùng mục tiêu.” Kế sinh lực không muốn cùng Hạng Quân thân thiện, cậu liếc mắt nhìn biểu hiện của con trai bảo. Không thể không, vào thời điểm này thay đổi vẻ đẹp.
“Chú ý cùng vấn đề gì?” Kế Niệm Quân lôi Kế Vũ, tuần nãy tuần thay nâu nói thay thế hoàn toàn. Khuôn mặt của bạn nhìn về phía nam Hạng Quân, không thể hi vọng cho Hạng Quân cơ hội thành hiện thực khai báo. Tuy nhiên, nhóc và Hạng Quân “chi thi vẫn còn là đối thủ, không có địch thủ” (câu này cũng nhầm lẫn là không ý nghĩa vĩnh cửu?) Khi bạn cần phải đợi đến thời điểm mới “thủ đoạn đặc Biệt “(anh ta không hiểu nghĩa của mình để làm nguyên văn hihi), đó là ông nội Hạng dạy cho mình phương pháp hay.
“Đoán chừng eo cùng với đầu ngón tay lên, và không xoắn bóp tiêu, sẽ thấy đau hơn ngày đấy.”
“Chú ý xoa bóp?” Mắt nhỏ híp một chút, nhóc vẫn duy trì thái độ hoài nghi.
“Kia có thể trả lại cho em được không?” Hạng Quân vẫn như cũ, duy trì các hình ảnh, cộng thêm vô hiệu.
“Ta có thể tưởng tượng không?” Ngoại trừ xoa bóp, cũng không cho thẻ thừa, mặt khác để thực hiện nhỏ các tác vụ.
Advertisements